Chương 150: Bầy dã trư xuất hiện

[Dịch] Loạn Thế Hoang Niên: Ta Mỗi Ngày Một Quẻ, Lương Thịt Đầy Kho

Phong Khởi Vu Uyên

4.217 chữ

02-07-2026

Truy Vân lúc này vẫn chỉ là chó con, bất kể thể hình hay tốc độ đều chưa đạt đến mức đỉnh cao.

Giang Trần dắt nó lên núi vốn không phải để nhờ nó phụ giúp săn bắn.

Chủ yếu là muốn cho nó làm quen với môi trường trong núi.

Thứ hai là nhờ nó phát hiện bầy dã trư, khiến mọi chuyện diễn ra hợp tình hợp lý hơn.

Vừa rồi, lòng bàn tay hắn có vương chút mùi dụ thú hương, chỉ cần quẹt nhẹ lên chóp mũi Truy Vân, nó đã có thể lần theo mùi hương mà tìm đến tận sơn cốc này.

Đây cũng là bước chuẩn bị hắn buộc phải làm khi đi săn cùng người khác, nếu không việc đột nhiên phát hiện ra bầy dã trư sẽ trông quá mức đường đột.

Đương nhiên, nhân tiện hắn còn có thể giúp đại ca "chào hàng".

Công thức pha chế dụ thú hương hắn mua về đâu định chỉ để mỗi nhà mình dùng.

Thể hiện dược hiệu trước mặt nhóm Cố Kim Sơn một phen, biết đâu lại nhân dịp săn xuân này kiếm thêm được một khoản.

Sau hai tiếng sủa cảnh báo, Truy Vân không phát ra thêm âm thanh nào nữa.

Bốn chân thoăn thoắt, thân hình gầy gò liên tục nhún bật trên nền đất bùn, lao vút về phía trước tựa như một luồng hắc phong.

Chạy theo một lát, Trần Tân Hào nhổ mạnh bãi nước bọt: "Mới bé tí tẹo đã chạy nhanh thế này, đợi đến lúc lớn bổng lên thì còn lợi hại đến mức nào nữa!"

Mấy người bọn họ bám sát phía sau Truy Vân, vậy mà lờ mờ có dấu hiệu theo không kịp.

Bây giờ nó mới chỉ là chó con thôi, nếu đợi đến khi sức mạnh và tốc độ đều đạt mức đỉnh cao, chắc chắn năng lực phải bằng nửa một thợ săn thực thụ.

Trước đó bọn họ từng hỏi Giang Trần giá mua Truy Vân và Mặc Tuyết, lúc ấy còn thấy đắt, giờ mới nhận ra đúng là đáng đồng tiền bát gạo!

Trong lòng Giang Trần cũng không khỏi đắc ý.

Đây chính là chó săn bẩm sinh được quẻ tượng chỉ dẫn, tất nhiên phải có điểm bất phàm.

Sau một cú bật nhảy rồi đáp xuống nữa của Truy Vân, mấy người đã quay trở lại phía trên sơn cốc từng đi qua trước đó.

Truy Vân rốt cuộc cũng dừng lại sau mấy lùm cây thấp.

Vừa nhìn thấy thứ bên trong sơn cốc, nó lập tức hạ thấp sống lưng, bụng gần như dán sát xuống mặt đất.

Mõm nhe ra để lộ nanh nhọn, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.

Giang Trần có tốc độ nhanh nhất, bám sát đến tận rìa sơn cốc.

Còn chưa kịp nhìn xuống, một luồng mùi vị hỗn tạp giữa bùn nhão, lá mục và sự tanh hôi của dã thú đã xộc thẳng vào khoang mũi.

Ngay sau đó là những tiếng thở phì phò nặng nhọc.

Khi nhìn thấy cảnh tượng trong cốc, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, hơi thở của Giang Trần vẫn bất giác trở nên dồn dập hơn vài phần. Hắn lập tức giơ tay ra hiệu cho nhóm Cố Kim Sơn phía sau dừng bước.

Kế đó, hắn dùng ngón tay gạt lùm cây bụi trước mặt ra, ánh mắt dừng lại trên bầy dã trư dưới sơn cốc.

Nhóm Cố Kim Sơn cũng nhìn theo.

Dưới đáy sơn cốc không sâu lắm, một con dã trư bờm đen toàn thân đen bóng, lông lá thô cứng đang cúi đầu ủi đất.

Bùn nhão bám trên người nó đóng thành từng tảng, tựa như được khoác một lớp giáp bùn;

Lông bờm quanh cổ dựng ngược lên từng sợi, hai chiếc răng nanh chĩa chéo ra từ khóe miệng dài chừng nửa thước, đầu răng vàng sậm;

Sống lưng gồ cao, bụng tròn lẳn, thể hình này e rằng phải nặng tới ba bốn trăm cân.

Bên cạnh con dã trư lớn là năm con dã trư con lông xám tro đang chạy quanh quẩn.

Thứ chúng đang nhai trong miệng rõ ràng chính là dụ thú hương mà Giang Trần đã ném xuống trước đó.

Thấy cảnh tượng trong cốc, Trần Tân Hào sợ hãi giật nảy mình: "Dã trư! Lại còn là dã trư mẹ dẫn theo con, sao lại đụng phải thứ này chứ!"

Dã trư cái dẫn theo con là loài hung hãn nhất, chỉ cần động tĩnh nhỏ cũng có thể khiến nó phát cuồng.

Vừa dứt lời, gã đã vô thức lùi lại một bước.

Giang Hữu Lâm đi cuối cùng, phóng tầm mắt vượt qua mấy người phía trước.

Nhìn thấy con dã trư có phần quá mức vạm vỡ kia, lão cũng giật mình: "Con này mà phát cuồng lên, mấy người chúng ta chưa chắc đã đối phó nổi đâu."

Không phải bốn người họ không hạ được một con dã trư, mấu chốt là họ đến để đi săn chứ không phải đến để liều mạng.

Con dã trư này một khi phát điên, lỡ sơ sẩy bị thương là có khi phải nằm liệt giường dưỡng thương cả nửa năm trời, thật sự không đáng.

Cho nên mấy người vừa nhìn rõ đó là một con dã trư mẹ dẫn theo con, trong lòng đã sinh ra vài phần chùn bước.

Giang Trần lại lên tiếng: "Phụ thân, vị trí của chúng ta rất tốt mà!"

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!